Thứ tư, 08/09/2010

Trang chủ

Chính trị - Xã hội

Sự việc hôm nay

Kinh tế

Du lịch

Diễn đàn thanh niên

Văn hoá - Văn nghệ

Ca khúc về Quảng Ninh

Tin tức

Đời sống văn hoá

Quảng Ninh- đất & người

Truyện - Thơ

Sáng tác mới

Thể thao

An ninh - Trật tự

Quốc tế

Sức khoẻ - Đời sống

Khoa học-Công nghệ

Diễn đàn bạn đọc

Nhịp cầu nhân ái

Tư liệu

Thông tin Toà soạn

Thuế với cuộc sống

Really Simple Syndication RSS

Tìm kiếm
Tắt Telex VNI

(033) 3 633 908
0983 862 888

Đặt mặc định trang chủ

Liên hệ quảng cáo

Gửi toà soạn

Dinh dang Font tieng Viet

Tổng Biên tập:
Nguyễn Tiến Mạnh

Liên kết Website

Lượt truy cập
Hôm nay: 17628 lượt
981 online

Tin đọc nhiều nhất

 

 
 

Chủ nhật, 07/02/2010 - 04:21" GMT+7


Page for print!    Send to friend ->

Tình yêu thật thì viết ra nó thật như thế!
 

Nhà văn Nam Ninh vốn ở Quảng Ninh, sau đó mới về Thủ đô công tác. Khắc khoải, thương nhớ Vùng mỏ nên khi gửi bài cho Báo Quảng Ninh, ông cũng gửi theo lời chào tha thiết: Chào Quảng Ninh, chào tất cả bạn bè quen biết, tôi đã viết cuốn tiểu thuyết Khoảnh khắc đời người, nhớ đến từng ngọn cỏ của đất Quảng Ninh quê hương, nhớ tất cả các bạn!

 

Nhà văn Nam Ninh.

Vừa qua, ông có 2 truyện ngắn đoạt giải B (không có giải A) cuộc thi Truyện ngắn và thơ trên Tạp chí Văn nghệ quân đội (2008-2009). Đó là Chuyện không có trong báo cáo và Mắt trẻ thơ...

Nói về hai truyện ngắn này, ông tâm sự:

''...Đây là 2 truyện ngắn tôi viết trong 2 lần đi trại sáng tác (TST). TST Biển, đảo và người chiến sĩ Hải quân mở tại Bãi Cháy (2009) viết Chuyện không có trong báo cáo, TST do Nhà xuất bản Công an nhân dân mở tại Sầm Sơn (2008) viết Mắt trẻ thơ.

Nói về truyện ngắn Mắt trẻ thơ thì trước hết phải cảm ơn nhà xuất bản Công an nhân dân đã cho tôi được đến thăm một số trại giam ở Thanh Hoá. Lúc đó, tôi đang say sưa ghi chép lại các vụ án dẫn đến các tội phạm mà phạm nhân đang ngồi kể trước mặt, bỗng nhiên nghe anh em nhà văn ồn ào nói chuyện xung quanh cái nhà trẻ mà họ mới đi thăm về. Chỉ nói đến nhà trẻ dành riêng con chị em phạm nhân trong nhà tù nó đã dội lên trong tôi một cái gì đó rất khó tả. Tôi liền đến ngay nhà trẻ, đứng quan sát. Câu chuyện của tôi kể về một nhà văn quân đội quan sát những đôi mắt trẻ thơ hàng ngày chỉ quen với màu áo sọc của nhà tù, gần gũi chúng cũng chỉ có màu áo sọc, môi trường chúng cũng không ngoài thế, chúng ngóng tà áo sọc đến đón khi hết ngày. Mỗi đứa đều gắn với số phận của mẹ nó, chúng trả lời thản nhiên khi nhà văn hỏi: ''Cháu buôn ma tuý!'' (ấy là mẹ nó buôn ma tuý) ''Cháu giết người!'' (ấy bà mẹ nó giết người). Chúng cứ hồn nhiên bị cầm tù như thế. Trong đó lại có một cháu mắc bệnh AIDS từ khi mẹ đẻ ra, cháu chịu mọi sự kỳ thị đến tàn ác của những kẻ khốn cùng. Vậy là cháu còn bị cầm tù trong cái nhà tù chung ấy. Để có thể cách li hẳn cháu với chị em phạm nhân khác, mỗi tối đón về khu trại giam, người mẹ ấy phải trói chân con lại. Ban đầu cháu khóc, sau thành quen, thành ra tự nguyện, tự nguyện đến vô tư. Thưa các bạn, chắc các bạn cũng phải thống nhất với tôi thôi, tất cả câu chuyện là một câu hỏi lớn, người chiến sĩ, nhà văn ấy có thể chiến thắng ngoài mặt trận, lẽ nào lại gục ngã trước những đôi mắt trẻ thơ trong sáng ấy?

Bạn nói đúng, đôi mắt trẻ thơ ấy nó cứ ám ảnh tôi mãi, buộc mình phải cầm bút viết lại.

Còn Chuyện không có trong báo cáo viết về người lính biển. Trong một đất nước thanh bình nhưng chưa êm ả của chúng ta, ngày đêm lớp thanh niên ấy vẫn phải đối mặt với một sự thật: những con tàu chiến, những chàng lính thuỷ nước ngoài... bình thường là bạn bè đấy mà khi đối đầu nhau họ lại ở hai bên trận tuyến khốc liệt, đầy thử thách, biển êm đềm đấy mà cuộn sóng dữ dằn. Những người lính hải quân trước biển cả cứ hiện lồ lộ trong tôi, bạn tôi cũng vậy, tôi nhớ về người bạn ở Hạ Long mà tôi rất yêu mến, bạn tôi hiện ra, sần sùi, gai góc, mà chân thật đến hết lòng. Bạn tôi kể, một lần, một anh lính trên tàu chiến đấu mà anh bạn tôi làm thuyền trưởng, bơi 8 cây số vào đảo để theo đuổi một em, rồi họ thành vợ chồng. Câu chuyện cũng chỉ vẻn vẹn có thế. Mẩu chuyện này vụt loé trong tôi khi được nghe một buổi nói chuyện của tuyên huấn Quân chủng Hải quân, và quan sát những người lính ở Lữ 147 Quảng Yên. Tôi hát đến khản cả giọng cùng với họ. Trong chuyến đi này tôi nhận thức được, hoá ra người mong muốn có hoà bình nhất lại chính là người lính. Dân tộc ta là vậy, cực chẳng đã phải cầm súng chống trả. Bạn hỏi viết như thế nào thì tôi chỉ có thể trả lời, tình yêu thật thì viết ra nó thật như thế! Tố chất con người của lính nó mãnh liệt, nó thiết tha, sâu nặng, không chấp nhận sự khiên cưỡng. Nhà văn không thể nói khác đi được...”

Phan Hằng - (Thực hiện)

 
 Thảo luận (Ý kiến của bạn?)   [Đọc sau]   [Trở về]

Tin mới:


Các tin đã đưa:

Xem tiếp >>

Tiêu điểm chuyên mục

Tình yêu thật thì viết ra nó thật như thế!
Album - “Than vàng biển bạc - giữ mãi Hạ Long xanh”: Những ca khúc hay về than và biển

  Tin tức Tiếp» 
Tôn tạo, mở rộng Khu di tích Bác Hồ trên đảo Cô Tô
Sao Mai Điểm hẹn: Toàn gương mặt "nát nhàu"
Không trả tiền vẫn xem được VTV6
Giọng ca 10 tuổi tiếp gây ấn tượng mạnh tại America's Got Talent
Ngày âm nhạc còn nhạt
 
  Đời sống văn hoá Tiếp» 
Hình tượng người công an nhân dân trong vở kịch “Người tự xé xác mình”
Phim ơi, đừng "bóp méo" gái quê!
Giá trị tài trợ "cưỡng ép" nội dung chương trình?
Hoa hậu Thùy Dung: Tôi đã sống không dễ dàng
"Hiến tặng Quốc ca là tâm nguyện của ông Văn Cao"
 
  Quảng Ninh- đất & người Tiếp» 
Tự hào Tân Việt
Hãy cứu lấy tùng Yên Tử
Bản đồ Hồng Đức và bức tranh Thương cảng - 2 hiện vật quý về thương cảng Vân Đồn
Chuyện về người thiếu niên dũng cảm ngày ấy...
Hệ thống văn bia ở Đông Triều đang bị rơi rụng...
 
  Truyện - Thơ Tiếp» 
Vũ Khiêm - Nhà giáo yêu nghề, yêu thơ
Phạm Cẩm Nguyên và “Một thời như thế”...
Thơ tình của Lý Biên Cương
Ngô Tiến Cảnh - Một đường thơ luôn vạch thẳng
Thơ Lê Hường - Từ cảm xúc nồng nàn đến suy tư trăn trở
 
  Sáng tác mới Tiếp» 
Sự mạnh mẽ, thô ráp và chân tình của người công nhân đã góp phần làm nên những nhân vật của tôi...
“Quảng Ninh những chặng đường lịch sử”
“Bảo vệ môi trường cần sự đoàn kết, chung tay của toàn nhân loại...”
“Hạ Long trong tôi”- Lời tri ân với một vùng đất
Chụp ảnh danh sơn Yên Tử
 
Phóng sự - Ghi chép
Góc thư giãn
Chuyện tuần này
Vịnh Hạ Long
Lao động - Việc làm
Quảng cáo - rao vặt

Giấy phép xuất bản số: 216/GP-BC cấp ngày 26 tháng 7 năm 2006
Trụ sở tòa soạn: Số 71, đường Nguyễn Văn Cừ, TP Hạ Long. Điện thoại: 033.3633908 - 033.3834365; Fax: 033.3835623
Email:
baoquangninh@gmail.com; toasoan@baoquangninh.org ; Website: http://www.baoquangninh.com.vn
® Ghi rõ nguồn "baoquangninh.com.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.

(Sử dụng phần mềm quản lý nội dung Website (CMS) của NtSoft Jsc)